Dập nát bím em rau non mặt baby mình dây

Thư đỏ mặt, tay ngừng lau, “Anh nói vậy em xấu hổ lắm, em không muốn nghe những lời đó đâu” giọng cô run run, tim đập nhanh, cơ thể nóng ran dù cô không muốn. Thư quay vào bếp, rót một cốc nước lọc từ bình nhựa trên bàn, tay hơi run làm nước sóng sánh ra ngoài, “Anh uống nước đi, em lau nhà tiếp đây,” cô đặt cốc trước mặt Nam, cố giữ khoảng cách, rồi tiếp tục lau nhà. Mùi đất ướt thoảng lên từ khoảng sân nhỏ trước nhà, nơi vài chiếc lá bàng vàng bị gió cuốn trôi, dính chặt vào thảm cỏ mỏng đã úa màu. Tối đó, Hoàng về nhà sớm, áo sơ mi xắn tay thơm mùi công trường, anh ôm Thư từ sau, “Vợ, anh nhớ em quá, hôm nay mệt nhưng thấy em là hết ngay” rồi hôn cổ cô, “Chụt chụt,” tay luồn vào áo bóp vú, không có áo lót làm anh cười, “Vợ ở nhà sexy thế này, không mặc đồ lót gợi cảm quá, hồi sáng Nam ghé có thấy hết vú em không nhỉ?” Hoàng trêu. Cơ thể nàng âm ỉ. Thư rên nhỏ:
“Ư… anh… đừng mà…”
“Em không muốn đâu, anh dừng lại đi…”
Nhưng cơ thể phản bội, chân cô run không đẩy anh ta ra, hơi thở dồn dập. Anh cầm hồ sơ, quay ra, “Anh đi đây, vợ ở nhà ngoan nha, anh sẽ tránh thủ về sớm với hai mẹ con,” rồi bước ra sân, tiếng xe máy lại vang lên, hòa vào tiếng mưa. “Phải kết thúc hắn ta thôi, anh Hoàng yêu thương tin tưởng mình, không được để dục vọng kéo mình xa anh ấy,” Thư tự